Cựu cầu thủ trẻ Atletico Madrid José Galán — từng thi đấu ở 16 quốc gia — nhận lời phỏng vấn chương trình El After de Post United, kể về hành trình khoác áo nhiều đội bóng. Trong đó, chuyện bị chủ tịch câu lạc bộ ở Síp dọa “đánh gãy chân” là lần nguy hiểm nhất.
Anh từng đến Thái Lan (Chiangrai United) và Indonesia, ở đó thế nào?

Thành thật mà nói, lúc đó Thái Lan cũng có lời đề nghị, nhưng tôi không muốn làm việc với HLV địa phương vì đã thấy cách họ làm việc quá khác biệt. Nội dung tập luyện tùy hứng: bảy mươi phút thì thay người, bốn mươi phút lại thay về — toàn theo tâm trạng. Mỗi ngày tập ba tiếng, chỉ quan tâm số lượng chứ không chất lượng. Tôi nghĩ: mình không muốn làm việc với HLV địa phương.
Kết quả Indonesia ký một HLV gốc Tây Ban Nha–Brazil là Beto Bianchi; ông ấy chơi sơ đồ 4-3-3 và nói muốn tôi làm trụ cột. Đúng ý tôi — kiểu cầu thủ của văn hóa bóng đá Tây Ban Nha. Tôi ký hợp đồng, đãi ngộ ổn, sang Indonesia purely vì đội ngũ HLV Tây Ban Nha. Khởi đầu hoàn hảo, chúng tôi dẫn đầu bảng xếp hạng.
Nhưng tốt đẹp chẳng lâu: chủ tịch vào tù, lương bị ngừng trả. Tệ hơn, tôi bị đau hông, sau đó phát hiện rách sụn viền ổ cối. Vì trước đó đã có một cầu thủ Tây Ban Nha bị thương và họ phải trả lương cả năm, lần này họ “học khôn”: lại một người Tây Ban Nha nữa, vừa ký đã bị thương, bắt chúng tôi nuôi à? Bọn họ đến đây chỉ để lừa tiền, đến để bị thương thôi! Họ cực kỳ đa nghi — tôi cũng hiểu, vì họ bỏ tiền thật.
Cuối cùng họ cho tôi chụp MRI, kết luận “không bất thường rõ”. Bác sĩ nói chỉ căng cơ, nghỉ hai tháng là khỏi. Tôi về thử tập vẫn đau, lương cũng không trả. HLV bỏ đi vì bị nợ lương, bỏ mặc tôi một mình.
Tôi muốn thương lượng thanh lý, nhận ba tháng lương, cuối cùng thỏa thuận được. Nhưng vừa về Tây Ban Nha thì họ im thin thít. Bác sĩ Tây Ban Nha mất rất lâu mới chẩn đoán đúng: MRI tăng cường cho thấy rách sụn viền ổ cối, phẫu thuật khá phức tạp. Tôi quyết định mổ sớm. Bác sĩ ở Madrid hỏi tuần sau có được không, tôi bảo làm luôn. Sau mổ tôi gửi cho chủ tịch Indonesia tấm ảnh trên bàn mổ: thấy chưa, tôi đâu có lừa anh? Ông ấy nhìn ảnh như bừng tỉnh, bảo đúng là thật, gửi số tài khoản đây, chuyển tiền ngay. Hai ngày sau toàn bộ lương nợ về tài khoản. Ông ấy tin rồi.
Lần ở Thái Lan còn kỳ quặc hơn: tôi đứt dây chằng mắt cá cấp ba, suýt phải mổ. Họ không điều trị đúng cách, chỉ xoa dầu. Tôi nói cần trị liệu tử tế, câu lạc bộ bảo tự tìm chuyên gia vật lý trị liệu. Tôi tìm một người Ấn Độ làm điện trị liệu, mỗi ngày tự lái xe hai tiếng vào Bangkok, ba lần một tuần. Quá đáng hơn nữa: ngày đầu sau ba tháng nghỉ, họ đo thể lực bảo ổn, hôm sau bắt tôi đá đủ 90 phút. Ở đó không có quy trình phục hồi — chấp nhận hoặc ra đi.
Sau khi bị thương ở Indonesia, câu lạc bộ thậm chí đưa tôi đi gặp thầy phù thủy. Bố tôi là bác sĩ — nếu biết chắc “giết” tôi. Tôi giấu ông, nghĩ phải nghe câu lạc bộ kẻo họ bảo không sao cả, chỉ là vấn đề tâm lý, phải nhờ thầy phù thủy. Ông ấy sờ đây ấn đó, dùng ngón cái ấn đến mức tôi khóc ròng, rồi bịa rằng đây không phải chấn thương mà là vấn đề thận, uống ít nước nên có sỏi — toàn chuyện chẳng liên quan. Tôi đành gật đầu bảo thầy nói đúng. Về Tây Ban Nha bác sĩ cười: sụn viền của anh bị rách, phải mổ. Biết đâu màn ấn của thầy phù thủy còn làm nặng thêm. Nhưng họ thật sự tin thầy phù thủy; có đồng đội không đi vật lý trị liệu mà chuyên tìm thầy phù thủy.
Anh còn sang Síp, gia nhập Aris. Ở đó thế nào?

Ngày hạ cánh hợp đồng chưa ký xong đã gặp một cầu thủ Tây Ban Nha; anh ấy bình thản uống mate rồi bảo: “Ký mau đi, có một người Hy Lạp liên quan cá độ bị nhét vào cốp xe đe dọa, bảo không cút sẽ giết.” Tôi nghĩ: khởi đầu ở nơi này cũng hay đấy.
Trận đầu gặp AEL tôi tuyên bố không ký hợp đồng thì không đá; cuối cùng ký rồi chơi rất hay, thắng liên tiếp ba trận, tưởng cuối cùng đã tìm được giải châu Âu phù hợp.

Rồi thua liền ba trận, HLV và giám đốc thể thao bị sa thải hết. Vài người Romania đến rồi bắt nạt, chẳng thèm nhìn thẳng vào mắt bạn. Có trận nghỉ giữa giờ họ thay tôi xuống; tôi đối đầu với HLV, nhờ đội trưởng mới kéo ra được. Chủ tịch mới bảo: “May cho cậu, không sa thải, nhưng phạt tiền, xuống đội B.”
Sau đó ba tháng không trả lương; chủ tịch vào phòng thay đồ đòi cả đội giảm 30%. Trong đội có tuyển thủ Thụy Sĩ, cầu thủ giải Scotland — không ai dám ký. Riêng tư mọi người bảo ông chủ tịch là xã hội đen, từng có trọng tài bị ông đánh bằng gậy bóng chày, trước trận còn có người tịch thu hết điện thoại.
Tôi xin giấy phép tự do ba tháng; ông bảo: “Cho cậu một tháng. Cậu đá ổn, người cũng không tệ — cầm rồi cút, hoặc ở lại thì im miệng.” Tôi kiên trì đòi ba tháng; ông nắm lấy tôi: “Đừng bắt tôi phải dùng gậy bóng chày đánh gãy chân cậu — cút mau.” Tôi đi, sau đó sang Romania.
Không lâu trước, cầu thủ Tây Ban Nha kia bảo tôi: ông chủ tịch ấy bị bắn chết ở Síp. Vệ sĩ của ông quanh năm súng không rời người; chuyện người Hy Lạp bị nhét cốp xe cũng do ông ra lệnh. Cảm ơn Chúa, bên đó giờ đã khá hơn nhiều — Aris năm ngoái còn đá Conference League. Tiếc là tôi chỉ ở năm tháng.
Sao lại sang Hong Kong?
Sau khi rời Andorra, Pepe Murcia — người từng cho tôi ra mắt ở Atletico B — gọi tôi sang Qatar nhưng bị từ chối vì lý do tuổi tác. Sau đó có cơ hội ở Bahrain, tiền ổn, nhưng bạn gái tôi làm tài chính, bảo tìm nơi cô ấy cũng làm được ngành của mình. Cơ hội Hong Kong đến, tôi đi vì cô ấy. Dream FC ký năm cầu thủ Tây Ban Nha; chúng tôi thành ngựa ô của giải, vào bán kết cúp rồi bị đội của Forlán loại, nhưng đá rất vui.
Nghe nói anh dùng tế bào gốc chữa thương ở Hong Kong?
Vận đen lại tìm đến. Tôi đứt gân nhị đầu cánh tay, mổ ở Hong Kong, nghỉ hai tháng vừa trở lại thì trong một pha tranh chấp lại rách dây chằng bên trong đầu gối. Chấn thương kiểu này thường nghỉ ba tháng, nhưng tôi không muốn “bỏ” thêm một mùa. Lúc đó quen vài người làm liệu pháp tế bào gốc, bảo lấy từ mỡ của chính mình, hiệu quả tốt nhưng cực đắt. Họ bảo tôi ăn ngọt thỏa thích để mỡ lên trước, mười ngày sau làm. Tôi nghe theo, tăng bốn ký.
Điều trị ở Thâm Quyến — quản lý ở đại lục không chặt bằng, trong ngày đi về được. Lên bàn mổ, bác sĩ chuẩn bị hút mỡ tiêm thì loay hoay mãi bảo không đủ mỡ. Tôi nói không thể, thân hình thế này… bác sĩ bảo thật sự không đủ. Có người bên cạnh khuyên: đã đến rồi, tế bào gốc từ dây rốn cũng hiệu quả tương đương. Lúc đó không có mạng để tra cứu, nhưng tôi khá tin người Tây Ban Nha dẫn đi, nghĩ đã lặn lội đến đây thì tiêm luôn.
Về kể với bố — ông là bác sĩ — ông nổi trận lôi đình, mắng tôi mất trí, bảo có thể gây bệnh ghép chống chủ, nguy hiểm tính mạng. Tôi gọi ngay bác sĩ đội bóng; đối phương cũng sốc, hỏi sao dám làm thế. Nhưng thành thật mà nói, thứ đó thật sự có tác dụng. Người khác rách dây chằng phải nghỉ ba tháng; tôi hai tháng đã trở lại sân, cố đá hết các vòng cuối mùa. Vất vả thật, nhưng đáng.
Cập nhật lúc 2026-08-12 14:23